Nhân Hoàng
“Ăn
theo bài Quê Hương của Giang Nam”
Tuổi còn thơ
cắp sách tới trường
Yêu đơn
phương qua bao năm vẫn thế
Khi đã yêu
qua bao điều muốn nói
Ai vô tình
có hiểu được lòng tôi
 |
Đơn phương |
Nhớ những
ngày chung lớp
Giởn hớt ở
bên nhau
Em biết được
- khi nhìn nhau đã mến
Cuộc sống dần
trôi mỗi người một lớn
Và từ đó tôi
yêu.........
Cô bé ngày
xưa có ai ngờ
Cũng cùng
tôi khôn lớn
Lúc gặp tôi
vẫn muôn lời giởn hớt
Mái tóc mượt
mà, thương em quá đi thôi!
Với cuộc sống
nhộn nhịp của đời người
Thời gian đi
qua tôi vô tình nhin lại
Thấy lòng
mình trống trải biết bao nhiêu
Hôm nay tôi
đã trưởng thành
Cảm thấy nhớ
em cô nàng hơi ốm ốm
Với mái tóc
đen, nụ cười tươi, đôi mắt sáng
Vẩn vui đùa
nhưng đâu hay đã hai mươi
Vẫn vui vẻ nhưng e thẹn ngậm ngùi
Khi tay em,
tay tôi đang nắm chặt
Và tôi nhắc: "tuổi thơ em có nhớ”
Em bảo rằng:
“sao quên được mà quên,
Có những
ngày hai đứa cùng các bạn đánh nhau,
Anh nâu mắt,
em ngồi ngoài can khóc”.
Mà giờ đây
không còn là chú nhóc
Ở gần em anh
đã biết yêu thầm
Vai đã chạm vai
anh nghe từng nhịp thở.
Ai có ngờ
đâu chỉ một năm sao đó
Nhận được
thiệp hồng trong tay còn bở ngở
Có phải là
mơ – em đã có chồng
Đau tận
trong tim như tan nát cỏi lòng
Sao em nở
quên đi chuyện ngày thơ còn bé
Dưới bóng
hàng me, hai đứa vẫn hẹn hò
Chỉ mấy bận
xa nhau, sao lần này xa mãi.
Đâu phải tại
ai vì thời gian không đợi
Xưa yêu đơn
phương vì lòng không nghĩ ngợi
Bởi những
ngày giởn hớt dưới hàng cây
Với những
chiều, hai đứa trẻ thơ ngây
Cùng trò
chuyện đâu hay mình đã lớn
Nay yêu đơn
phương vì anh thầm hy vọng
Em vẫn ngày
nào vui vẻ, mắt tròn đen
Luôn hạnh
phúc, bình yên em nhé
Hãy nhớ rằng
anh yêu mãi đơn phương!...
Mùa hè 2008